Để làm ra một sản phẩm tốt (output), chất lượng của nguyên liệu đầu vào là rất quan trọng (input). Chất lượng đầu vào thậm chí sẽ quyết định thái độ và hành vi của quy trình sản xuất.

Giống như ta chọn nuôi gà Đông Tảo hay gà công nghiệp vậy. Nếu ta nuôi gà Đông Tảo, ta thường sẽ chăm sóc cẩn thận và kỹ lưỡng đến từng cá thể gà bởi vì giá trị bán mỗi con gà là khá đắt đỏ và được ưa chuộng bởi thị trường. Còn nếu ta nuôi gà công nghiệp, ta chỉ cần quan tâm đến việc nuôi sao cho nhanh lớn, không dịch bệnh để mau xuất chuồng. Và gà công nghiệp thì giá cả thường khá rẻ, thậm chí rẻ hơn rau.

Tại sao tôi lại viết về việc chăm gà trong bài viết về chiến lược học tiếng Anh để phát triển và làm chủ cuộc đời? Vì tôi thấy sự tương ứng trong tư duy của người học trong input và output khi học tiếng Anh và quá trình phát triển để làm chủ bản thân.

Nói về cách học tiếng Anh, ta thấy việc học và dạy tiếng Anh theo kiểu chạy theo số đông; với giáo trình đại trà; cách học theo kiểu làm cho có, cho đủ số lượng được giao, cho hài lòng người dạy; cách kiểm tra và đánh giá thì dựa vào học vẹt, theo kiểu hình thức và chủ nghĩa thành tích. Người học cứ học, người dạy cứ dạy, và cứ yên tâm là cuối khóa sẽ có điểm cao, ai cũng có giấy khen và bằng chứng nhận. Học như vậy để làm gì? Khi không có sự lựa chọn và phân biệt trong đầu vào, đầu ra chỉ là những con ốc vít, với mớ tiếng Anh hỗn độn nhưng thường lại tưởng mình giỏi.

Với quá trình phát triển để làm chủ bản thân, điều quan trọng là ta phải lựa chọn đầu vào về thông tin để quyết định ưu tiên về sự tập trung, thời gian, và công sức (đây là những nguồn lực hết sức hạn chế). Tôi không biết bạn thế nào nhưng với tôi, nếu mà tôi nghe những dòng nhạc não nề, buồn khổ, thất tình hoặc những sự tranh luận tiêu cực, tôi sẽ mất hết ý chí và nghị lực, chả muốn làm gì. Còn nếu tôi bình tâm, tĩnh trí, tôi sẽ rất dễ dàng để minh định được việc quan trọng phải làm trong ngắn hạn và dài hạn. Tôi sẽ thấy mình luôn có được sự sáng rõ khi trả lời 2 câu hỏi mà tôi coi là kim chỉ nam để quyết định là có nên làm hay không làm bất kỳ chuyện gì:

1) Mình làm việc này là vì ai?

2) Mình làm việc này để tạo ra sự thay đổi tích cực nào cho họ?

Do vậy, nếu tôi bị rối trí, cách tốt nhất là tôi giữ im lặng. Do vậy, có nhiều bạn hỏi tôi là tôi biến đi đâu mất trong 1 khoảng thời gian dài, thậm chí cả năm trời. Giờ thì bạn đã biết câu trở lời rồi nhé. 🙂

Đầu vào quan trọng là thế, vậy làm thế nào để lựa chọn được đầu vào? Theo tôi, đó là sự phát triển đồng đều của 3 nhân tố:

1) Hiểu và phát huy được NỘI LỰC bản thân. Đây là video mà tôi đưa ra 03 Gợi Ý Giúp Xây Dựng Nội Lực Bản Thân

2) Những thông tin bạn đọc, nghe, xem trên các phương tiện online/offline

3) Học hỏi, cân bằng và loại bỏ những thông tin không phù hợp dựa vào nhân tố #1.

Ngày nay, ta có quá nhiều loại thông tin đầu vào, tốt có, xấu có, tích cực có, tiêu cực có, mị dân có, truyền cảm hứng có. Ta rất dễ bị sa lầy trong hố đen thông tin dù thông tin đó là tốt, là tích cực, là truyền cảm hứng. Quan trọng nhất là ta phải hiểu được nội lực bản thân và biết cách thiết kế cuộc sống để ta có thái độ – hành vi – kết quả mà ta thấy là tốt lên mỗi ngày.

Từ ngày xưa, các cụ ta cũng dạy ta rất nhiều về ảnh hưởng lâu dài của input đến thái độ – hành vi – kết quả của mỗi cá nhân với những câu nói như:

Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng

hay

Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài

hay

Đi với Phật mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy

Bạn đang nạp cho mình thông tin đầu vào nào? Và nó đang ảnh hưởng như thế nào đến chất lượng tư duy – thái độ – hành vi – kết quả trong cuộc sống của bạn?