Ngữ pháp giống như nhựa trên cái cây giao tiếp. Thiếu đi ngữ pháp, cây sẽ không còn sức sống và thật khô khan.

Khi còn học trong trường lớp, có thể bạn quá coi trọng việc học ngữ pháp tiếng Anh vì bạn cần thi cử. Thành ra, thầy cô thờ ơ, bạn cũng thờ ơ hay “lảng tránh” các kỹ năng quan trọng khác như giao tiếp tiếng Anh.

Và đến khi đi làm, bạn coi thường ngữ pháp vì cho rằng, học giao tiếp mới là quan trọng trong thời đại ngày nay.

Thế nhưng,

Một thầy giáo, hiện sinh sống ở Mỹ, chia sẻ về vai trò của ngữ pháp trong giao tiếp tiếng Anh. Theo đó, ngữ pháp tiếng Anh cũng quan trọng trong giao tiếp.

Xin được bắt đầu bằng một đoạn hội thoại:

– Viet: I go to the U.S.

– American: Are you going to the U.S.?

– V: I go to the U.S. last year

– A: You mean, you WENT to the U.S. last year.

– V: Yes, I go to the U.S.

– A: I see, you mean you’VE BEEN to the U.S. Nice!

Như bạn thấy đấy, ai đó bảo bạn giao tiếp tiếng Anh không cần ngữ pháp thì hoặc họ tư duy quá đơn giản, hoặc chẳng hiểu gì về vai trò của ngữ pháp trong giao tiếp.

Một lần xem phim, nữ nhân vật chính đi phỏng vấn xin việc, thấy hình một con chó rất xinh ở trên bàn. Cô nói: She’s so beautiful. Người phỏng vấn bảo: Yes, she was beautiful. Và nữ chính bật khóc nức nở: She’s so beautiful, so tiny little beautiful dog.

Bạn có hiểu điều gì xảy ra và tại sao nữ chính lại khóc? Lý do là người phỏng vấn nói: She WAS beautiful – hàm ý là con chó đó chết rồi. Việc sử dụng thì quá khứ như vậy là tương đối phổ biến. Ví dụ, phim “Grey’s Autonomy” có đoạn hội thoại giữa Grey và bạn mình. Bạn cô nói: But he’s your father. Bác sĩ Grey trả lời: No, he WAS my father. Bố mẹ Grey ly dị từ khi cô còn bé và cô phủ nhận bố mình, mặc dù ông vẫn còn sống.

Lần khác, mình xem phim có đoạn nhân vật chính kể về chuyện bị vợ ngoại tình: That was a rainy day. I come home early from work. I open the door and walk in the house. And I see my friend’s coat on the floor… Mình xem xong tặc lưỡi: “Người Mỹ mà cũng dùng thì sai, phải là I came home, I opened the door and walked into the house, and I saw my friend’s coat… chứ vì việc đó xảy ra rồi mà. Cô bạn bên cạnh cười, giải thích: “Người ta dùng thì hiện tại để nói về điều trong quá khứ với hàm ý như thể nó mồn một trước mắt, sống động như đang xảy ra. Mình gật gù: “Thật vi diệu”.

Cô bạn ấy, đang học thạc sĩ ngôn ngữ học ở Mỹ, nói thêm có lần học môn ngữ pháp, khi thảo luận về những thì “phổ biến” trong tiếng Anh thì sinh viên Mỹ bảo, họ dùng tất cả thì trong giao tiếp.

Mà xem cách người Mỹ dùng thì như mấy ví dụ ở trên thì ngữ pháp không phải là một thứ khô khan tí nào. Nó giống như nhựa trên cái cây giao tiếp. Thiếu đi ngữ pháp, cái cây sẽ không còn sức sống và thật khô khan.

Bạn học tiếng Anh bao nhiêu năm trời mà vẫn không “hấp thu” được hết ngữ pháp tiếng Anh. Thậm chí, bạn điên cuồng, miệt mài học thuộc. Tôi đồng tình với điều này vì thực sự, để đối phó với các kỳ thi, các bài kiểm tra lên lớp, hay cao đẳng, đại học, bạn cần phải có thật nhiều ngữ pháp tiếng Anh.

Thế nhưng, trong thực tế ngày nay, mục đích của việc tiếp thu ngữ pháp không đơn giản là để vượt qua kỳ thi, vì điểm số mà bạn phải học ngữ pháp tiếng Anh để phụ trợ cho việc giao tiếp được tiếng Anh trong cuộc sống và công việc. Đây mới là điều quan trọng bây giờ.

Trong cuốn sách “9 Chiến lược học tiếng Anh thành công cho người Việt“, tôi chia sẻ cho bạn Cách học Ngữ pháp tiếng Anh đơn giản, dễ học mà súc tích. Chỉ cần nhiêu đó là đủ để bạn nắm được những vấn đề cơ bản nhất của ngữ pháp tiếng Anh.

Bạn có thể tìm đọc cuốn sách này để bản thân thông tỏ, rõ ràng hơn trong cách học ngữ pháp tiếng Anh mà không phải nhồi nhét quá nhiều, làm rối loạn bộ nhớ của mình.

Vậy nên, đừng coi thường ngữ pháp tiếng Anh từ những thì đơn giản, bạn nhé!