Tại sao sau 30 năm học tiếng Anh, từ người lớn đến trẻ con Việt vẫn ngây ngô, ngơ ngác khi phát âm câu từ hay viết những câu tiếng Anh cơ bản?

Tại sao hàng trăm ngàn tỷ đồng được đầu tư để người Việt ta học tiếng Anh ở trường, ở các trung tâm, thậm chí ra nước ngoài học mà đến giờ trình độ sử dụng tiếng Anh vẫn còn non kém đến thế?

Tại sao những học sinh Việt Nam trong thời đại 4.0, tiếp cận với đủ loại công nghệ, các apps học tiếng Anh, các giáo trình cập nhật nhất, hàng triệu những video trên Internet, học tiếng Anh tăng cường ở trường, ở ngoài, với thầy Tây, thầy Ta mà sao kỹ năng tiếng Anh vẫn mất căn bản, vẫn yếu mềm như đi trên bùn non?

Tại sao người Việt học tiếng Anh theo tư duy “thầy bói xem voi”, “gặt lúa non”, chỉ muốn “gặt hái” thành quả nhưng lại ngại “gieo trồng” công sức, thời gian và kỷ luật thực hành.

Tại sao thậm chí cả đến giáo viên và giảng viên tiếng Anh vẫn chưa nhận thức sâu sắc về phương pháp dạy, trách nhiệm xây dựng kỹ năng cốt lõi cho học viên của mình? Tại sao lại mải mê chạy theo giáo trình, giáo án, điểm số mà quên đi học viên của mình thực sự cần gì cho ngắn hạn và dài hạn?

Tại sao những sinh viên sắp tốt nghiệp, các bạn đi làm, thậm chí quan chức vẫn phải mua bằng, chạy bằng tiếng Anh?

Nhiều suy nghĩ lắm, mấy tuần nay bị bạc một ít tóc vì những trăn trở về thực trạng trình độ tiếng Anh của người Việt ta. Làm thế nào để giải quyết được đây?

Thôi thì cứ làm, cứ sai, cứ thất bại. Nhưng phải thử, phải dám thử để tìm ra được đường ra, tìm ra được giải pháp. Mình phải làm được.