Chỉ có số ít dũng cảm, dám nghĩ, DÁM LÀM mới bước vào đấu trường. Đám đông còn lại chỉ dám đứng trên khán đài hoặc im lặng quan sát; hoặc cổ vũ, la hét; rồi phán xét này nọ về năng lực của những người trong đấu trường.

Hãy tự hỏi bản thân mình: tôi đang ở trong đấu trường và nỗ lực không ngừng để HÀNH ĐỘNG và đạt được kết quả, dù thắng hay bại? Hay tôi đang chần chừ, trốn tránh, trì hoãn trong vùng an toàn trên khán đài?

Tôi lấy cảm hứng bài viết này từ bài diễn thuyết nổi tiếng “The Man in the arena – Người trong đấu trường” vào năm 1910 của tổng thống thứ 26 của nước Mỹ, Theodore Roosevelt. Tôi trích nguyên văn tiếng Anh và sẽ dịch thoáng ra tiếng Việt ở phần sau đó.

It is not the critic who counts; not the man who points out how the strong man stumbles, or where the doer of deeds could have done them better. The credit belongs to the man who is actually in the arena, whose face is marred by dust and sweat and blood; who strives valiantly; who errs, who comes short again and again, because there is no effort without error and shortcoming; but who does actually strive to do the deeds; who knows great enthusiasms, the great devotions; who spends himself in a worthy cause; who at the best knows in the end the triumph of high achievement, and who at the worst, if he fails, at least fails while daring greatly, so that his place shall never be with those cold and timid souls who neither know victory nor defeat.

Ta không đếm xỉa đến người phê bình hay phán xét; cũng không phải là người chỉ ra cách mà những người can đảm đã vấp ngã, hoặc những chỗ mà những người DÁM HÀNH ĐỘNG nên làm tốt hơn. Công trạng thuộc về những người đang thực sự ở trong đấu trường; những người mà khuôn mặt của họ bị bao phủ bởi bụi bặm, mồ hôi và máu; những người đã cố gắng một cách ngoan cường; những người đã dám mắc lỗi, người đã dám thất bại, bởi vì không có nỗ lực nào mà không trải qua lỗi lầm hoặc thất bại. Chỉ những người thực sự cố gắng để HÀNH ĐỘNG; những người hiểu được lòng nhiệt huyết nồng cháy và sự tận tụy hết lòng; những người dâng hiến cuộc đời vì sự nghiệp xứng đáng; những người mà trong trường hợp tốt nhất tận hưởng được hương vị chiến thắng và trong trường hợp xấu nhất cảm nhận được sự cay đắng của thất bại, nếu họ thất bại, ít nhất họ thất bại khi đã dám hành động quyết liệt. Những người can đảm này sẽ không bao giờ đứng chung chỗ với những tâm hồn lạnh giá và nhút nhát, những kẻ không biết đến chiến thắng hay chiến bại.

Bạn đang BỀN CHÍ HÀNH ĐỘNG trong đấu trường? Hay đang nhút nhát, lười biếng, ỷ lại, chần chừ và trì hoãn?